BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Phù Bạch Khúc.
Số chương: 117 chương.
Nguồn raw: Kho Tàng đam mỹ.
Thể loại: xuyên nhanh, tình cảm, ngọt sủng, cường cường, chủ thụ, sảng văn, nhẹ nhàng.
Một câu tóm tắt nguyên bộ truyện: Từ theo giết thành theo đuổi.
1. Ngọt xỉu 8 ngày…
Tác giả: Phù Bạch Khúc.
Chuyển ngữ: June.
Dung Dữ hỏi: \”Sao hắn lại ở chỗ anh?\”
Dựa theo cốt truyện ban đầu của thế giới này, sau khi sai Nhàn Vân đi hái hoa Cơ Ngọc đã thiến Tề Vương rồi bị nhốt vào thiên lao chịu đủ mọi hành hạ. Lúc Nhàn Vân chạy đến Cơ Ngọc đã sống không bằng chết, miệng thều thào nói \”giết ta\”, Nhàn Vân mới cho cậu một đao thoải mái sau đó tự vẫn theo chủ.
Hiện tại Dung Dữ đến, Sở vương \”chết mà sống lại\”, hướng đi của cốt truyện tất nhiên cũng thay đổi. Hắn không chết ở pháp trường mà lúc này Nhàn Vân cũng sống khá tốt, nhưng từ lúc Dung Dữ xuyên qua đến nay Nhàn Vân chưa bao giờ trở lại.
Hóa ra là bị Sở Trác bắt.
Sở Trác mất tự nhiên nói: \”…Em có cô che chở là đủ rồi, cần gì thêm một ảnh vệ?\”
Nói như vậy nhưng vẫn là y đuối lý.
Sau khi Nhàn Vân hái hoa trở về đã thấy vương cung thay đổi, Sở Vương công phá nước Tề, giam Tề Vương vào thiên lao. Nhàn Vân không quan tâm Tề Vương sống hay chết nhưng lo cho an nguy của Cơ Ngọc, sợ cậu bị quân Sở làm hại nên mới mạo hiểm lén vào vương cung muốn thăm dò tin tức Cơ Ngọc.
Sau khi vương cung bị quân Sở thân kinh bách chiến huấn luyện nghiêm khắc tiếp quản, lực canh phòng tăng lên mấy bậc. Hành tung Nhàn Vân bại lộ, bị coi là thích khách ám sát Sở Vương đưa đến trước mặt Sở Trác.
Từ trước đến nay đối với người ám sát mình Sở Trác đều giết thẳng tay không phí lời. Nhưng vì lúc bị phát hiện Nhàn Vân đang ở gần cung Ngọc Thanh, Sở Trác còn lo cho an toàn của Dung Dữ hơn bản thân nên tự mình đến tra hỏi người đứng sau Nhàn Vân.
Nhàn Vân đáp không có người xúi giục, chỉ muốn biết Cơ Ngọc có bình an hay không.
Sở Trác lại hỏi hắn là gì của Cơ Ngọc.
Nhàn Vân nói, hắn là ảnh vệ của Cơ Ngọc.
Một ảnh vệ trung thành bảo vệ chủ nhân.
Sở Trác lập tức phái người đi điều tra bằng chứng, cuối cùng biết tin này là thật —- thích khách này đúng là ảnh vệ cùng nhau lớn lên với Cơ Ngọc, bao năm qua vẫn bên cạnh bảo vệ Cơ Ngọc. Năng lực ảnh vệ có hạn, những ngày tháng qua Cơ Ngọc sống không tốt lắm nhưng nếu không có hắn bảo vệ cuộc sống chỉ có nước tệ hơn.
Thấy Nhàn Vân bảo vệ Cơ Ngọc nhiều năm như vậy, Sở Trác không giết hắn nhưng cũng không cho phép hắn quay lại bảo vệ Cơ Ngọc.
Nhàn Vân sốt ruột nói: \”Vì sao ta không thể gặp chủ nhân!\”
Sở Trác hờ hững nhìn hắn: \”Bây giờ hắn là người của ta. Một ảnh vệ cũng xứng có suy nghĩ bất kính với chủ nhân?\”
Cùng yêu một người sao Sở Trác không nhìn ra lúc Nhàn Vân nhắc đến Cơ Ngọc, trong mắt chẳng giấu nổi thân thiết và quan tâm. Đó rõ ràng là biểu hiện khi yêu một ai đó.
Có lẽ Cơ Ngọc không chú ý đến tình cảm của ảnh vệ nho nhỏ này, nhưng trong mắt ảnh vệ chủ nhân lại là cả thế giới của hắn.